top of page
Suche

Nếu mình sống chậm lại?

  • Autorenbild: Rosie
    Rosie
  • 11. Juli 2018
  • 3 Min. Lesezeit

Aktualisiert: 30. Mai 2021

Việc sống mấy tháng ở Đức, mấy tháng Việt Nam , quả thật không phải một điều gì quá tồi tệ. Đôi lúc bạn cũng nên lặng giữa ồn và ngược lại.



Sau chuỗi ngày mòn mỏi chờ đợi không hồi âm từ mấy chục lá thư xin một vị trí thực tập, tôi quyết định thu xếp hành lý và trở về nhà. Trong tình thế đó, đơn giản là tôi thấy mình thật tồi tệ, thiếu nhiệt huyết, mất hết tự tin và kiêu hãnh. Khi ấy tôi cảm giác mình đang rơi vào một bể nước sâu, chất đầy những thứ đại loại như: 25 tuổi, mức lương khủng hay đám cưới hoặc những em bé. Nhìn đám bạn thân của tôi lần lượt gửi thiệp mời cưới, rồi lần lượt kiếm được vị trí làm việc ngon nghẻ nào đó, tôi bị áp lực. Tôi cảm thấy mọi giá trị bản thân hình như từ thời điểm này sẽ chuyển sang một hệ quy chiếu mới. Mọi mục tiêu đặt ra hình như không còn là do bản thân mình mong muốn, thay vào đó là kỳ vọng của bố mẹ, là cố gắng cho bằng bạn bằng bè. Những tháng ngày đó, tôi bế tắc chỉ cần bản thân không đạt được một mục tiêu nào đó tự khắc sao thấy mình như kẻ thua cuộc.


Trở về nhà tôi xin ngay được vào một vị trí thực tập tại một văn phòng Việt - Đức. Công việc không đúng chuyên môn lắm, nhưng nó lại cho tôi nhiều trải nghiệm theo một hướng khác. Ít nhất tôi cũng thấy mình có thể làm nhiều thứ hơn mình tưởng. Nhưng để hỏi có hài lòng với công việc mình đang làm hay chưa thì bản thân tôi sẽ do dự. Tôi vẫn thấy dường như mình vẫn chưa hài lòng 100% với những thứ mình đang có. Ngay cả niềm hân hoan thường trực mỗi khi được trở về nhà trở về Hà Nội cũng vơi đi ít nhiều. Chưa bao giờ tôi thấy Hà Nội đổi khác như thế, sự ồn ào xô bồ khói xe bụi mấy chục năm chưa bao giờ là điều làm tôi khó chịu. Vậy mà lần này khác. Tôi không biết bản thân mình thay đổi hay thực sự Hà Nội đã khác đi nhiều, nhưng sự thật là cô bé với tâm hồn bay bổng vô lo vô nghĩ ngày xưa hình như đã không thể nào tìm thấy.


Bữa tiệc chia tay buổi học cuối cùng lớp học vẽ mà tôi tham gia. Tôi đã gặp và được trò chuyện với những con người rất thú vị. Chúng tôi ngồi nhìn ngắm quan sát mọi thứ cùng nhau, chia sẻ với nhau những câu chuyện của bản thân, nhưng không vội vã để kết luận hay đưa ra quan điểm gì cả. Đơn giản là trò chuyện. Hiếm khi tôi được gặp những người chậm như thế. Ngay như phân tích chính tả câu "Rút dây động rừng hay dừng" cũng đáng đem ra để nói. Một bà chị rất dễ thương am hiểu triết học và tâm lý có hỏi tôi rằng: Nỗi sợ lớn nhất khi em đi du học là gì? Sau một hồi suy nghĩ tôi nói rằng e không có thứ gì cụ thể để sợ, nhưng em có một khoảnh khắc khiến em ám ảnh. Đó là một mình trên tàu trở về nhà sau khi tan làm, lúc đó em thấy mình cô độc, lắm lúc em tự hỏi tại sao mình vẫn ở đây và vẫn đang chọn con đường này?



" Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người, Còn cuộc đời ta cứ vui, "

Trong cuốn You are not so smart, tác giả David McRaney đã viết. "... Chúng ta nhìn thấy khuôn mẫu ở khắp nơi, một số được tạo ra bởi sự ngẫu nhiên và chẳng mang ý nghĩa gì.". Thế giới vẫn vận hành theo cách đó! Nếu bạn đã 25 tuổi, vẫn đi học, chưa có người yêu, chưa kiếm được công việc mình mong muốn, thì cũng chả sao. Cứ sống hạnh phúc có ý nghĩa, cứ "ngẫu nhiên" theo cách bạn thấy ổn. Trong mỗi cuộc đời mỗi chúng ta sẽ luôn có những khúc quanh trầm lắng như thế, mất phương hướng và tâm trí thì tràn ngập những cảm xúc tiêu cực. Mỗi lúc như thế, biện pháp tốt nhất tôi có thể nghĩ ra là đi chậm lại, để dành thời gian vỗ về cái bất an trong bản thể của mình. Chọn đăng ký tham gia một lớp học vẽ trên căn gác nho nhỏ phố Lý Nam Đế thì sao nhỉ?





Kommentare


  • Instagram
  • Facebook
  • LinkedIn
  • YouTube

© 2023 by Hong Le. Proudly created with Wix.com

bottom of page