🏜Giữa vũ trụ bao la rộng lớn ngoài kia, bình yên nào sẽ tiếp tục chờ chúng ta ở phía?🪐
- Rosie
- 30. Mai 2021
- 4 Min. Lesezeit
Nếu được chọn lại nghề, chắc mình sẽ chọn làm thuỷ thủ.
Tại sao?
Vì được đi khắp muôn nơi?
Thế tại sao không phải là phi công?
Vì máy bay thì xa biển lắm. Còn ở trên tàu thì không
Tôi luôn muốn cuộc đời của mình gắn liền với những chuyến đi. Chắc chắn lý do là không phải vì ông thầy xem tường nói với bố mẹ tôi rằng nữ nhi mà mệnh "Kim phong kiếm" phải xa nhà mới thành công. 28 tuổi, tôi luôn xem mỗi chuyến đi là một phần câu chuyện làm nên "cái tôi" của mình. Những lúc phiền muộn, căng thẳng nhất tôi đi, lúc hạnh phúc đong đầy, tôi cũng đi. Mỗi địa danh tới đều mang tới một nhịp điệu riêng một màu sắc riêng khiến tôi vô cùng háo hức. Mấy năm gần đây tôi thường lựa chọn những chuyến đi gần gũi với thiên nhiên thay vì những thành phố hiện đại và nhộn nhịp. Chắc hẳn vì cũng đã "hết trẩu", hay vì tôi luôn có thôi thúc mãnh liệt để đi tìm một chốn bình yên nào đó. Lần này con tàu #withRosie chọn để căng buồm thả neo tại Vịnh Lan Hạ - nơi tôi ái gọi rằng "Một mảng xanh biếc".
Nếu như cuộc sống ở Đức khiến tôi khá chủ động trong mọi kế hoạch của bản thân, thì về Việt Nam với sự nuông chiều của bố mẹ của mấy đứa bạn thân chí cốt, tôi chẳng phải nghĩ quá nhiều ngoài chuyện công việc. Lần ra khơi này cũng thế, việc book du thuyền nào, lịch trình ra sao đều có "Chú chim xanh" của tôi lo cho hết. Vốn là người Việt Nam thật nhưng chưa bao giờ tôi vịnh Hạ Long - 1 trong 7 kỳ quan thế giới- chứ đừng nói tới Vịnh Lan Hạ. Thế nhưng qua lời thuyết trình của "Chú chim xanh" phần nào cũng khiến tôi háo hức về chuyến đi 2 ngày 1 đêm trên du thuyền 5 sao Heritage Bình Chuẩn.
Khởi hành từ Hà Nội đến cảng Phà Gót, chúng tôi đã trải qua một chuyến đi bão táp. Đáp cảng sau 2 tiếng đi ôtô, tôi khá lo lắng vì những đám mây xám xịt và nặng nề trôi trên bầu trời Cát Bà. Phải mất thêm 1 tiếng để đi tới du thuyền giữa vịnh Lan Hạ rồi neo đậu đến sáng ngày hôm sau. Lần đầu đặt chân lên Heritage Bình chuẩn tôi bỗng nhớ ngay tới những thước phim nổi tiếng "TITANIC" mà tôi hay xem mỗi năm 1 lần. Lối kiến trúc Đông Dương chủ đạo, 3 tầng chính, gồm nhiều nhà hàng các phòng nghỉ, hồ bơi bar và phòng trưng bày tranh, du thuyền toát lên một vẻ đẹp đan xen vô cùng tinh tế giữa những yếu tố hiện đại và lịch sử.

Sau bữa ăn trưa với phong cách Âu chuẩn Healthy tôi thích, chúng tôi nhận chìa khoá và về phòng nghỉ. Diện tích mỗi phòng ở Du thuyền Heritage Bình Chuẩn không lớn, nhưng đồ đạc lại được sắp xếp khá gọn gàng. Không gian mở, không chỉ bởi những khung cửa sổ lớn ở phòng khách, với ban công rộng hướng nhìn thẳng ra biển mà ngay cả từ phòng tắm, bạn cũng có thể vừa thư giãn vừa tận hưởng thiên nhiên đẹp đến nao lòng. Sau khoảng thời gian nghỉ ngơi, các bạn nhân viên du thuyền đã chuẩn bị nhiều hoạt động cho du khách khám phá.

Trên một chiếc cano nhỏ khác, Chúng tôi đi tới bãi biển để trải nghiệm việc bơi vịnh Lan Hạ. Chú chim xanh thì khá thích thú vì được trổ tài bơi lội sau khi tốt nghiệp khóa học bơi. Tới chiều khi bóng hoàng hôn dần dần hạ tấm màn màu tím nhạt thì tôi và "chú chim xanh" lại lên thuyền kayak, chèo quanh những đảo nhỏ ở trên biển. Cứ thế chúng tôi dần lướt nhẹ trên mặt biển cùng Những ngọn núi nhỏ sừng sững bao quanh tạo thành một vùng nước tĩnh lặng mà trong vắt cho tới khi nó chuyển dần thành màu xanh sẫm. Trở lại du thuyền, tôi dành ra một chút thời gian ở ban công đọc sách. Không khí thoáng đãng, không gian yên tĩnh tuyệt đối chỉ có tiếng nước biển khẽ vỗ vào mạn thuyền, thật hoàn hảo!

Sau bữa tối thịnh soạn với những món ăn việt được nâng tầm đẳng cấp, chúng tôi ngồi lại với nhau trong màu tĩnh mịch của màn đêm trên biển và thả mình vào những giấc mơ chòng chành theo tiếng nước.

Bình minh khẽ đánh thức tôi bằng những tia nắng dịu nhẹ buổi sớm mai. Với cái đứa ghét dậy sớm, thì điều này chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng bù lại những dải vàng lấp lánh sóng sánh trên mặt biển, cùng làn gió mát rượi phần nào đắp lại. Đuổi theo ánh mặt trời, con thuyền dần chuyển hướng báo hiệu hành trình của chúng tôi sắp kết thúc. Tôi chọn cho mình một bữa sáng nhanh gọn lẹ, và để thì giờ còn lại khám phá bộ sưu tập tranh quý giá của Hoạ sĩ Phạm Lực.

Lại một chuyến đi với "Chú chim xanh" kết thúc. Cho dù chẳng có quá nhiều hoạt động sôi nổi nhưng những trải nghiệm tại Vịnh Lan Hạ trên du thuyển vẫn ẩn hiện trong tôi đến tận bây giờ. Vậy đó, niềm vui không nhất thiết phải tới từ những nơi ồn ào nhất, mà nó có thể đến cả từ sự bình yên. Giữa vũ trụ bao la rộng lớn ngoài kia, Bình yên nào sẽ tiếp tục chờ chúng ta ở phía trước?









Kommentare