𝙼𝚎̣ 𝚘̛𝚒! Đ𝚘̛̣𝚒 𝚝𝚑𝚎̂́ 𝚐𝚒𝚘̛́𝚒 𝚑𝚎̂́𝚝 𝚍𝚒̣𝚌𝚑. 𝙲𝚘𝚗 𝚜𝚎̃ 𝚟𝚎̂̀....
- Rosie
- 17. Feb. 2021
- 3 Min. Lesezeit
Nếu phải đi tìm một định nghĩa hoàn hảo nhất về Tết, thì có lẽ tôi sẽ vẫn chọn sự đoàn viên, dịp sum họp tề tựu nặng tình nhất trong năm! Những năm tháng tuổi trẻ, là bài vở ngổn ngang, là mưu sinh trội vội của nhịp sống nơi xứ người khiến chúng tôi chẳng mấy khi để ý về ngày tháng. Chỉ đến khi thấy Facebook rợp đỏ sắc đào, bạn bè xúng xính váy áo, các bài nhạc quảng cáo dịp Tết rộn ràng khắp Youtube, thì lúc ấy Tết nghe chừng đã về gần quá rồi.

22 tuổi H. một người bạn của tôi, chọn tiếp tục trau dồi bản thân bằng cách đi du học nghề điều dưỡng Đức. 3 năm sống tự lập là 3 năm H. ăn những cái Tết xa nhà. Quyết tâm cứ đi để khám phá thế giới rộng lớn, cứ đi để gặp gỡ nền văn hóa khác lạ, con người có tư duy sống hiện đại hay kiến thức y học chuyên sâu, lắm lúc cũng phải “ giảm nhiệt” bởi những khó khăn. Ví như sự khác biệt ngôn ngữ và phong tục tập quán.
Cái Tết đầu tiên ở Đức xa bố mẹ có lẽ là “ướt át” nhất đối với H. Đó là lần đầu tiên qua cuộc điện thoại chúc Tết, H. mới thấy mẹ buồn đến vậy. “Mẹ thương con gái ở xa chẳng có ai những ngày này, cơm ngon canh ngọt nhưng thiếu con cũng chẳng còn ngon nữa. Tết gia đình nhà nhà người người xum vầy, nhà thì ít người...”. Những giọt nước mắt của xúc cảm của nỗi nhớ nhà như tìm được đúng lý do để tuôn chảy. H. khóc. Mẹ H. khóc.

Không ai muốn một mình trong không khí mùa xuân rộn ràng đầu năm mới. Thế nhưng việc du học nói chung đã tôi luyện cho những đứa trẻ chúng tôi, dạn dày hơn về mặt cảm xúc. Để mỗi khi Tết đến, cho dù nỗi nhớ nhà vẫn thường trực; tụi du học sinh tụi tôi sẽ vẫn cứng cỏi mà nói rằng ” Không có chi! Mọi người ở nhà ăn Tết vui, năm mới mình sẽ sớm được sum vầy”. Nhưng những ngày cuối năm càng cận kề, hương vị ngày Tết bên gia đình lại càng hiện rõ. Dẫu có được bao bọc bởi sự bận rộn náo nhiệt thì những đứa trẻ xa nhà cũng không khỏi chạnh lòng. Đó là hương mùi già thoảng trong gió mà mẹ hay đun ngày Tết; là vị ô mai thanh thanh chua chua, hay cay nồng của mứt gừng; là sắc đào hồng sắc mai vàng, sắc đỏ rực truyền thống của câu đối Tết; là thanh âm rộn ràng của cả đất trời vạn vật vào tiết xuân. Với H. đó còn là “Cái cảm giác thân thuộc mà cả nhà cùng nhau ngồi bên mâm cơm chiều 30 Tết, cùng cười vui vẻ, cùng nhau dọn nhà và gói bánh chưng”.

Cho dù Tết này, H. và nhiều bạn du học sinh khác không thể về với vòng tay yêu thương của gia đình, của ấm áp quây quần sum họp, thì LIA hy vọng các bạn vẫn đón một cái Tết đong đầy, ấm áp giữa đất nước xa lạ này. Và chúc cho điều ước của H. sẽ trở thành sự thật: “ Đợi thế giới hết dịch. Mẹ ơi! Con sẽ về....”
𝙾̛̉ 𝚖𝚒𝚎̂̀𝚗 𝚡𝚊 𝚖𝚊𝚗𝚐 𝚝𝚎̂𝚗 𝚀𝚞𝚎̂ 𝚑𝚞̛𝚘̛𝚗𝚐 𝚅𝚊̂̃𝚗 𝚌𝚘́ 𝚗𝚘̛𝚒 đ𝚞̛𝚘̛̣𝚌 𝚐𝚘̣𝚒 𝚕𝚊̀ 𝙽𝚑𝚊̀ 𝙲𝚘́ 𝚋𝚘̂́ 𝚖𝚎̣ 𝚐𝚒𝚊 đ𝚒̀𝚗𝚑 𝚘̛̉ đ𝚘́ Đ𝚘́𝚗 𝚝𝚊 𝚟𝚎̂̀ 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚑𝚊̣𝚗𝚑 𝚙𝚑𝚞́𝚌 𝚢𝚎̂𝚞 𝚝𝚑𝚞̛𝚘̛𝚗𝚐.



Kommentare